Saturday, 04/12/2021 - 14:43|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường Trung Học Cơ Sở Tân Lâm
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

ĐÓA HOA NỞ GIỮA MÙA DỊCH

          “Một nhà giáo tuyệt vời cũng chính là một nghệ sĩ tuyệt vời trên mọi “mặt trận”. Dạy học là nghệ thuật vĩ đại nhất vì đó là sự kết hợp giữa lý trí và trái tim”. Có thanh âm nào trầm lặng hơn tiếng lòng của một trái tim thổn thức, có nét chữ nào đẹp hơn những dòng hoài niệm trên bục giảng và có đóa hoa nào tinh túy hơn nghề dạy học? Nhụy sống của cuộc đời phải chăng chính là mật ngọt kết tinh từ bàn tay của những mái đò nghiêng bóng trên dòng sông xanh màu tri thức, từ những “ hạt ngọc vàng” vương vấn trên trang sách hay chính là sự đổi lấy từ sự hi sinh, từ tấm lòng bao dung, từ tình yêu thương và trách nhiệm với sự nghiệp trồng người cao cả. Tất cả những giá trị ấy làm nên “ người thầy” vĩ đại hay sâu sắc hơn đó là người khơi nguồn cho một sức mạnh to lớn, là người truyền lửa cũng là ngọn nguồn cảm hứng viết nên tương lai của biết bao thế hệ lụy đò. Và cứ thế bao mùa thu đi qua, những mùa thu thổn thức một nỗi nhớ da diết, bóng dáng thân thuộc của người thầy xa lạ năm nào nay đã hằn lại trong tôi những tâm tình cảm xúc, những bâng khuâng xao xuyến lạ lùng. Tôi bồi hồi trong khoảng trời kỉ niệm thân thương về hình ảnh của người mẹ tuyệt vời thứ hai – cô Đoàn Thị Huệ - giáo viên dạy môn Ngữ Văn trong những năm tháng gắn bó học tập giữa thời khắc khó khăn của dịch bệnh Covid-19.

“Lấp đầy gió bốn bức tường
Vọng hoang sơ mênh mênh ẩn ức
        Lấp đầy nắng miền ngược sáng
      Nhảy nhót những vệt màu nhẹ tênh”.

                                                                 (Biến tấu)

Tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất cao nguyên lộng gió, nơi những mảnh vườn cà phê trải rộng một màu xanh ngắt, thoảng mùi hương ngào ngạt của những rặng hoa dã quỳ tựa như ánh mặt trời rực lửa vào mùa khô hanh. Tôi nhớ như in cái cảm giác se lạnh khi bước vào mùa thu hoạch trong sự nô nức của những đứa trẻ, trên khuôn mặt thoáng một nụ cười ngây ngô chạy tung tăng ra vườn dưới cái nắng chói chang đủ thiêu đốt da thịt con người. Bởi nơi đây thuộc huyện vùng cao, đời sống nhân dân chủ yếu dựa vào canh tác nông nghiệp khó khăn với vô vàn thiếu thốn và bất tiện trong rào cản ngôn ngữ lẫn phương tiện đi lại. Tôi may mắn hơn bao người khác được đến trường trong điều kiện khá hơn các bạn, nhà xa trường lại thêm hoàn cảnh gia đình khó khăn, con đường đến trường của các bạn là những đám sình lầy vào mùa mưa dầm hay những cung đường bụi mù mịt vào mùa khô. Nhưng có lẽ chính sự may mắn ấy vô tình tạo cho tôi sự ỷ lại, dựa dẫm và phụ thuộc vào người khác. Về lâu dần tôi quen với nó cho đến khi nỗi ám ảnh mà dịch bệnh mang lại khiến tôi mất hết động lực, mất đi những mối quan hệ bạn bè chỉ vì tôi quá ngông cuồng và bảo thủ. Nhưng có lẽ mọi thứ dần thay mới khi tôi gặp được cô...

Cô Huệ là giáo viên lâu năm trong trường nhưng mãi đến năm lớp 8 tôi mới “có duyên” được tiếp xúc và được cô dẫn dắt vào đội tuyển học sinh giỏi Văn. Khác với mọi anh chị khác tôi nhỏ tuổi nhất nhưng lại không có gì nổi trội. Năm ấy cô là giáo viên chủ nhiệm đồng thời phụ trách giảng dạy bộ môn Ngữ Văn của lớp. Từ một học sinh “căm ghét” văn học, những bài viết hầu hết được sao chép ý tưởng từ sách văn mẫu, tôi vô tình được cô chọn vào đội tuyển bồi dưỡng. Đọc những bài viết của tôi, tôi cá là cô đã biết, nhưng thật bất ngờ cô không “vạch trần” tôi mà còn cho tôi cơ hội được bước vào cuộc sống của một học sinh giỏi được mọi người ngưỡng mộ. Tôi kinh ngạc và nhất quyết từ chối nhưng mọi sự chống đối của tôi cùng những lời dị nghị của bạn học đề bị cô bỏ ngoài tai. Và bất ngờ dịch bệnh ập đến chúng tôi đột ngột nghỉ học không thời hạn và bắt đầu với cuộc sống tối ngày “ học online”. Mọi thứ dường như nằm ngoài sự tưởng tượng của tôi. Bắt đầu tiếp xúc với chương trình bồi dưỡng, tôi nhìn nhận nó như một thứ gì đó vô cùng cao siêu không thể đi vào đầu óc của một học sinh vốn trống rỗng bấy lâu nay. Kể từ hôm ấy tôi bước vào cuộc sống của một người xoay quanh căn phòng tối ngày nghe giảng, vừa học chương trình trên lớp vừa song song học lớp bồi dưỡng. Có những buổi vì chán nản tôi lén bỏ học để làm việc khác. Dần dần thói quen ấy khiến tôi sa sút hẳn, điểm kiểm tra cứ kém dần đi, không theo kịp các anh chị trong đội tuyển. Mặc dù bạn bè khuyên răn, tôi cũng xem đó như “gió thoảng mây bay” còn cáu gắt lớn tiếng và bác bỏ. Nhà cô cách tôi khoảng một cây số, những buổi bỏ học của tôi cô đều biết nhưng không nói với ba mẹ. Sau những hôm ấy tôi đều nhận được xấp tài liệu ôn tập, những bài giảng mà cô gửi qua để tôi học bù. Đáp lại công sức ấy, tôi chỉ thuận tay quẳng chúng vào một góc phòng mà không bao giờ ngó tới.

Ba tháng trôi qua, cô vẫn đều đặn bổ sung kiến thức cho tôi, còn bản thân tôi chỉ biết lao đầu vào những trò chơi vô bổ. Mãi sau này tôi mới biết, những tháng ngày ấy không chỉ ám ảnh đối với tôi mà còn là thời gian cực nhọc của cô. Dịch bệnh vẫn căng thẳng, chúng tôi chưa được trở lại trường học. Trong một buổi đi qua chốt kiểm dịch, tôi vô tình bắt gặp dáng người thanh mảnh quen thuộc trong bộ đồ lao động màu xanh lam giản dị. Trong vô thức tôi nhận ra đó là cô Huệ- giáo viên chủ nhiệm của tôi đang canh gác ở chốt. Tối hôm ấy, khi màn đêm đã buông xuống, tôi mới bắt gặp cô trở về nhà với dáng vẻ mệt mỏi. Một lúc sau, từ phía xa tôi nhận ra bóng dáng quen thuộc ấy đang cùng bác trưởng xóm ghé đến từng nhà dân, vận động bà con thực hiện tốt các quy định chống dịch kèm theo thông tin hỗ trợ của các bác công an xã. Ghé đến nhà tôi, cô xuống xe và chào hỏi gia đình. Ngay lúc này đây tôi chợt nhận ra hình dáng thuở nào nay bỗng gầy nhòm đi, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn nở một nụ cười rạng rỡ. Tôi sợ rằng cô sẽ nói hết tình hình học tập của tôi với ba mẹ, tôi run lẩy bẩy không dám hay ho he một lời nào. Cô nói chuyện với ba mẹ tôi một lúc và rời đi. Tôi nhìn mãi, nhìn mãi cái dáng người tiều tụy ấy xa dần rồi vụt mất...

Sau hôm ấy tôi mới được nghe kể về cô, kể về những “ chiến tích” vĩ đại mà cô đã âm thầm nâng đỡ phía sau tôi. Đằng sau gương mặt luôn rạng ngời ấy là một nỗi cực nhọc khôn xiết. Bên cạnh việc giảng dạy online đối mặt với vô vàn rào cản cô còn đảm nhận nhiệm vụ bồi dưỡng. Thời gian làm việc của cô là khi màn đêm đã buông xuống ô cửa sổ, trong cái tĩnh lặng của gian nhà cấp bốn bao quanh bởi vườn cà phê tối mịt chỉ vọng lại tiếng kêu chói tai, bên ánh đèn khuya nhạt nhòa cô vẫn miệt mài soạn cho trò những tập tài liệu, những bài giảng điện tử được cô chắt lọc kĩ càng để gửi đến chúng tôi. Sau những giờ làm việc mệt mỏi, người phụ nữ ấy vừa phải chăm lo cho gia đình vừa phải thăm nắm tình hình của học sinh. Có những ngày tôi bắt gặp cô đến từng nhà bạn học có hoàn cảnh khó khăn. Băng qua những con đường đất gập gềnh hàng chục cây số giữa thời điểm dịch bệnh căng thẳng, cô gửi đến những bạn không đủ điều kiện tham gia lớp học tài liệu ôn tập, vận động và hỗ trợ gia đình .Trên đôi vai ấy là trách nhiệm nặng nề của người gồng gánh một lớp học, của một “người chiến sĩ” góp sức mình vào công cuộc chống dịch bệnh, cũng là một người phụ nữ vĩ đại đảm đương công việc gia đình. Trong lòng tôi khi ấy đan xen một cảm xúc khó tả, đó là sự hối hận nhưng cũng là sự ngưỡng mộ ý chí phi thường của cô, là sự tự vấn bản thân cũng là sự áy náy day dứt. Tôi thêm trân quý những bài giảng của cô, những tập tài liệu mà cô dày công biên soạn giúp tôi và hơn cả tôi thầm cảm ơn cô, cảm ơn về sự hi sinh, về tấm lòng bao dung cho những lỗi lầm mà tôi phạm phải và cả sự kiên trì không từ bỏ của cô. Chính cô khiến tôi thêm yêu thích văn học, khiến tôi ngộ nhận bản thân mình và kịp thời quay đầu lại... Cho đến tận bây giờ tôi vẫn mang trong mình một nỗi niềm day dứt, một lời cảm ơn sâu sắc và lời xin lỗi chân thành gửi đến cô- “ đóa hoa vạn tuế ngàn năm chỉ nợ rộ một lần!”

Mãi sau này tôi mới nhận ra sự lựa chọn khi ấy của cô là một điều vô cùng đúng đắn. Tôi nhớ như in câu nói của cô khi ấy: “ Chỉ khi bạn tin vào bản thân mình bạn chắc chắn sẽ thực hiện được”. Câu nói của cô đã thay đổi hoàn toàn bản thân tôi, khơi dậy một nguồn cảm hứng lớn lao, là ngọn hải đăng cứu đỗi và mở đường trong đêm tối. Trên hành trình vạn dặm sắp tới, dù biết trước sẽ có sự chia tay nhưng ở một khoảng lặng vô định nào đó trong tâm hồn, cô chính là một nhà giáo vĩ đại, một “người mẹ” tận tụy bên bục giảng thân thương dưới mái trường THCS Tân Lâm vương vấn mãi thanh âm của khoảng trời kỉ niệm năm ấy. Tinh thần – tình yêu- trách nhiệm của cô chính là hiện thân cho những tấm lòng cao cả của tập thể những thầy cô không quản khó khăn, công tác tại vùng cao, bám chặt nơi ấy như gốc rễ, bám bản, bám làng, tận tụy tỏa tán cây tri thức đến với con em đồng bào dân tộc. Dù sau này đây, giữa vô vàn học sinh trưởng thành từ sự dìu dắt của thầy cô, có thể sẽ không nhận ra bóng dáng của cô trò năm ấy nhưng trong tiền thức tôi, thầy cô chính là bến cảng yêu thương, là bóng đò ngang in dấu mãi trong trái tim!

P/S: Lưu Thị Ngọc Ánh - Lớp 9a4 - Trường THCS Tân Lâm

 


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 32
Hôm qua : 111
Tháng 12 : 310
Năm 2021 : 26.961