Tiên học lễ, hậu học văn!

Wednesday, 07/12/2022 - 13:50|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường Trung Học Cơ Sở Tân Lâm
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

NGƯỜI THẦY TRONG TÔI

Họ và tên: Lưu Thị Ngọc Anh

Trường: THCS Tân Lâm

Lớp:9a5

Bao lữ khách đi về trên bến vắng

Người sang sông, ai nhớ bến sông đời

Từng dòng chữ suốt một đời lặng lẽ

Mãi âm thầm như bụi phấn rơi rơi...”

(Xuân Định)

Khách lên bờ có mấy ai ngoảnh lại, chỉ có người lái đò vẫn trông theo. Viên phấn trắng hướng cuộc đời đi thẳng, mực đỏ chấm bài là máu chảy từ tim. Nghề dạy học chưa bao giờ là tầm thường, bởi nó cao quý hơn tất cả những nghề cao quý. Ở đó, nơi bục giảng thân quen, biết bao thế hệ học trò được rèn dũa bởi tất cả say mê và nhiệt huyết, từ tâm hồn và bàn tay của những người chở đò trên dòng sông xanh tri thức, từ những “giọt ngọc” làm nhòe con chữ bởi trách nhiệm trồng người cao cả. Cái gió man mác của mùa thu lại đến, từng chuyến đò lại chuẩn bị khởi hành. Những kỉ niệm hằn sâu trong tôi nay lại bồi hồi, xao xuyến đến lạ lùng. Người thầy xa lạ năm xưa giờ đây chỉ còn là một bầu trời kỉ niệm thân thương với những cảm xúc vui buồn đan xen lẫn lộn. Thầy gieo cho tôi những khát vọng, thầy Trần Đình Hoàng- một người cha tuyệt vời thứ hai của tôi, một người thầy đồng hành cùng tôi suốt năm học vừa qua, dạy tôi biết thế nào là Hóa học, thế nào là khó nhằn của cuộc sống, một “kĩ sư tâm hồn” không chỉ của riêng tôi mà còn biết bao thế hệ học trò thầy đã âm thầm chèo lái suốt gần 5 năm qua.

      Mùa thu năm ấy, những giọt nắng vàng trải xuống mặt đất. Từng cơn gió lạnh lướt qua, xuyên qua đám lá cuốn những bông bồ công anh đang chuẩn bị bay đến một miền đất mới và sinh sôi nảy nở. Hương thơm man mác của rặng hoa dã quỳ như hòa quyện cùng ánh nắng và mùi đất đỏ bazan quen thuộc, tất cả đã tạo nên một mĩ cảnh trên ngọn đồi Tây Nguyên lộng gió, đó cũng chính là ngày chúng tôi tựu trường. Từng đứa trẻ nô nức tới trường, thoáng trên gương mặt là những nụ cười thật ngây ngô và trong sáng như chào mừng một năm học mới đầy bất ngờ và ý nghĩa. Đó cũng chính là lần đầu tiên, tôi tiếp xúc với thầy. Ấn tượng của tôi về thầy không nhiều ngoài dáng người cao ráo, những bước chân khoan thai cùng sư gần gũi ánh lên từ đôi mắt luôn hướng về chúng tôi. Những ngày đầu về công tác, dù ít nhiều tôi cảm nhận được những thách thức và rào cản thầy phải đối mặt. Trên cương vị một hiệu trưởng, vừa giảng dạy vừa đảm đương công việc điều hành, thêm những lời ra tiếng vào của người dân xã nhà đã vô tình tạo thành gánh nặng trong tư tưởng trên một hành trình hoàn toàn mới. Bởi chẳng ai nghĩ một “thầy giáo ở phố” đang giảng dạy tại môi trường đầy đủ tiện nghi và phát triển lại chấp nhận lui về công tác tại vùng nông thôn hẻo lánh còn nhiều lạc hậu. Nhưng có lẽ thời gian quả thật là một phép màu nhiệm! Tôi vẫn nhớ như in ngày đó, những ngày tôi bắt gặp thầy mỉm cười đáp lại lời chào của chúng tôi khi chỉ vừa kịp bước xuống xe. 7h sáng như thường lệ, thầy cùng chúng tôi dự lễ chào cờ. Để kịp giờ, có lẽ thầy phải rời khỏi nhà từ sớm vượt qua quãng đường hơn 20km đến trường. Chính sự tận tụy hơn tất thảy tình yêu với sự nghiệp nghề giáo đáng kính, thầy đã dần đổi thay nơi ấy. Từ một ngôi trường mới thành lập còn thiếu thốn trăm bề cho đến bộ mặt của một trường THCS Tân Lâm dẫn đầu huyện về cơ sở vật chất lẫn trang thiết bị dạy học. Sự đổi thay ấy chính là sức mạnh duy nhất để cảm hoá suy nghĩ của mọi người, của những ai chưa thực sự tin vào môi trường học tập của con em mình; và cả niềm tin vào người thầy trên cương vị hiệu trưởng, một người cha trong ngôi nhà chung, luôn dành trọn tâm huyết, tình yêu với những đứa trẻ trên hành trình đến gần hơn khái niệm của việc học.

 

  Đối với tôi, Hóa học thật sự rất thú vị. Tôi thích tìm hiểu về hóa chất, tìm hiểu về mọi thứ liên quan đến hóa học. Tôi thích dành vài tiếng đồng hồ để đọc sách về nó, để tìm kiếm những thứ về tự nhiên mà bấy lâu nay bản thân vẫn luôn thắc mắc. Từ ngày đầu tựu trường, tôi cảm thấy rất háo hức và mong chờ từng phút, từng giây. Rồi thầy bước vào lớp tôi. Thầy hài hước, thú vị nhưng không kém phần nghiêm khắc với tất cả học sinh trong trường. Không chỉ đối với tôi, Hóa học là một phần áp lực trong học hành của tất cả các bạn. Nhưng không, những buổi học của chúng tôi đều tràn ngập tiếng cười từ những câu chuyện trong cuộc sống đời thường, từ thời sinh viên của thầy và những chuyện hài trong sách, vở. Thầy biến những bài học khó nhằn trở nên đơn giản hóa khiến tôi tiếp thu rất nhanh. Tôi hiểu những gì thầy nói, giải được những bài tập thầy giao. Điểm giữa kì của tôi gần như cao nhất lớp, vượt qua thành quả mà tôi mong đợi. Nhưng chính vì con điểm ấy đã tạo cho tôi sự tự kiêu và chủ quan. Tôi vô tình tự xô ngã bản thân xuống vực sâu, ngay từ trên đỉnh cao của chính mình tự tạo ra từ hay bàn tay trắng.

      Thầy Hoàng vẫn tiếp tục phụ trách bộ môn Hóa học của lớp tôi. Vẫn là những câu chuyện cười ấy, vẫn là những bài giảng thật ngắn gọn và dễ hiểu nhưng dường như tôi cảm thấy nó thật tầm thường. Sự chủ quan ấy đã vô tình khiến tôi trở nên lơ đãng, không chuyên tâm trong giờ học như trước kia nữa. Có lẽ thầy đã nhận ra sự xuống dốc của tôi nhưng thầy hoàn toàn không nhắc nhở tôi một lời nào. Thầy vẫn đang tin tưởng tôi chẳng hạn? Cứ như thế, điểm kiểm tra cuối kì của tôi đã giảm đi trông thấy. Tôi bị thầy chỉ trích ngay trước lớp. Những lời nói ấy khiến tôi từ một cô bé đam mê hóa học dần chuyển sang không còn hứng thú với nó. Thầy biết nhưng thầy không nói với ai, kể cả giáo viên chủ nhiệm và ba mẹ tôi. Nhưng tôi đã không nhận ra. Tôi lại tiếp tục “trả treo” với những lần không học bài cũ. Cứ như thế, rồi một lần, hai lần, thầy bắt tôi chép phạt. Tôi dần mất thiện cảm với thầy hơn, mọi cái nhìn về thầy trước kia đều trở nên sáo rỗng, không còn chút ấn tượng. Có đôi lúc, tôi muốn mình có thể trở về trước kia, được bạn bè và thầy khen ngợi trước lớp. Từng tràng vỗ tay giòn giã đến những lời ngưỡng mộ của bạn học, tôi ước mình có thể quay trở lại khoảng thời gian đầy tự hào ấy. Nhưng có lẽ đã quá muộn. Tôi không còn chút kiến thức cơ bản nào về hóa học, cùng với sự thay đổi giáo viên phụ trách môn khiến tôi “mù tịt” về Hóa học. Một kì thi nữa lại đến. Tôi tiếp tục nhận lấy điểm thấp. Tệ hơn, tôi xem bài bạn. Tôi cứ nghĩ mình sẽ chẳng bị phát hiện. Buổi trả bài hôm ấy, thầy bắt tôi đứng lên. Thầy phê bình tôi và hơn thế, thầy biết tôi xem bài bạn. 9 năm đi học, lần đầu tiên tôi bị viết bản kiểm điểm bản thân. Rồi mẹ tôi cũng biết chuyện. Ngày hôm ấy, tôi bị mắng mỏ đến thậm tệ. Tôi ngồi khóc trong vô vọng. Tôi khóc vì bị la mắng, tôi khóc vì nhận lấy điểm không mấy cao. Tôi vẫn chẳng nghĩ đến vì sao mình lại trở nên như thế. Dù không muốn nhưng tôi luôn muốn né tránh thầy, phớt lờ lời nói hay thậm chí tôi có chút tỏ thái độ. Ngày hôm sau, thầy gặp riêng tôi. Vẫn là tâm trạng bực tức với con điểm của mình, tôi đến phòng giáo viên gặp thầy. Vừa thấy tôi, thầy hạ giọng: “Có thể em đã biết, thành tích của em đang xuống dốc không phanh. Thầy muốn em thay đổi tính chủ quan vê lực học của mình. Em đã quá tự kiêu với thành tích giữa học kì I, vì thế em đã tự đạp đổ thành quả mà mình tạo ra. Em chỉ còn một cơ hội cuối cùng, hãy thay đổi để sau này không nuối tiếc nữa.” Tôi gần như nhận ra, bấy lâu nay tôi đã quá chủ quan với thành tích của mình. Tôi chẳng thể thốt lên lời nào nữa. Những cảm giác ghét bỏ đã biến mất vào khoảng không vô định. Tôi chỉ còn biết nhìn thầy rời đi...

   Thầy là một giáo viên dạy giỏi. Một “chiến sĩ” yêu nghề, yêu học sinh, nhiệt huyết và điềm tĩnh. Thầy yêu mảnh đất Tây Nguyên đầy nắng và gió, thầy sẵn sàng đánh đổi sức khỏe và cơ hội để đổi lấy hành trang cho thế hệ chúng tôi, để dẫn dắt chúng tôi đi đến một tương lai đầy tươi sáng. Đằng sau làn da bánh mật là một người đàn ông trụ cột của gia đình, một người thầy tận tụy bên bục giảng và giáo án bị nhòe đi bởi những giọt mồ hôi đầy vất vả. Lòng tôi đan xen những cảm xúc thật lạ. Ngưỡng mộ có, hối lỗi có, chúng cứ đấu tranh mãi  đến mức lẫn lộn. Ngưỡng mộ về nghị  lực của thầy, ăn năn day dứt vì những điều mình đã làm trước kia. Tôi muốn chú tâm vào bài giảng của thầy, muốn đền đáp những công ơn, những cơ hội vươn xa hơn trong tương lai mà thầy đã đánh đổi để hết lòng với chúng tôi. “Em chọn 10 điểm hay sự trung thực?” Câu hỏi đó đã in sâu vào trong tâm trí tôi, cùng với sự hối lỗi cũng như cố gắng trong lần kiểm tra cuối cùng. Thầy đã khơi dậy lại cho tôi niềm yêu thích Hóa học vô tận, để tôi tự nản chí rồi kéo tôi quay đầu lại một lần nữa. Cảm ơn thầy, cảm ơn vì cho em cảm nhận được cái giá đắt đỏ của việc nhầm đường lạc lối, bên cạnh đó là niềm yêu thích bộ môn này. Hãy để em gửi tới thầy một lời xin lỗi sâu sắc và cả một lời cảm ơn chân thành nhất. Xin lỗi...và cảm ơn!

 

      Thầy hoàn toàn thay đổi bản thân tôi, khơi dậy một nguồn cảm hứng lớn lao trong tôi, gieo mầm cho tôi những khát vọng to lớn về một tương lai tươi đẹp và hạnh phúc. Thầy để lại một dấu ấn to lớn trong tôi, là ngọn hải đăng cứu đỗi và mở đường trong đêm tối. Thầy là một nhà giáo vĩ đại. Bến sông đời lữ khách chẳng mấy ai nhớ đến nhưng bến sông tri thức thì dễ mấy ai quên, bởi lẽ sản phẩm tri thức mà thầy truyền cho tôi sẽ mãi là hành trang mà tôi- một lữ khách sẽ mãi mang theo suốt cuộc đời của mình. Tiệc vui đến mấy cũng sẽ tàn, kỉ niệm đến mấy rồi cũng tan, nhưng với tôi, những kỉ niệm thăng trầm cùng thầy- một nhà giáo âm thầm lái đò sang sông- sẽ chẳng bao giờ phai nhạt. Cảm ơn mái trường THCS Tân Lâm thân yêu- nơi chứa đựng đầy ắp những kỉ niệm mà tôi từng miệt mài sách vở, từng có những nụ cười thật hồn nhiên của thời thơ ấu. Cảm ơn thầy Trần Đình Hoàng- người chắp cánh cho tôi tiến đến tương lai theo con đường đúng đắn nhất- “ Đóa hoa vạn tuế ngàn năm chỉ nở một lần”.


Tác giả: Trường THCS Tân Lâm - Di Linh
Nguồn:Lưu Thị Ngọc Anh Copy link
Tổng số điểm của bài viết là: 20 trong 4 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Lượt truy cập hiện tại : 1
Hôm nay : 89
Tháng 12 : 1.016
Năm 2022 : 30.021
Năm trước : 28.615
Tổng số : 90.638